xay dung dan dung cua thuy luc cua nhua loi thep cua nhua cao cap

Life Art » Life Art_Không gian để trải nghiệm 25/2

dieu hoa, dieu hoa,

Đăng ký học

trẻ em và người lớn

Chắc chắn, mình sẽ quay lại Life Art để học tiếp để tiếp tục được phiêu, tiếp tục tìm ra những điều thú vị ngay trong chính bản thân mình. Để được cuồng, và điên, để được vứt hết cái sự nhút nhát cố hữu đi, trở thành 1 con người mạnh mẽ, tuôn trào. Trang Siêu Nhân

“Hẹn một ngày gần nhất tôi sẽ đến với Life Art để trải nghiệm nhiều hơn nữa, để đối diện với chính tôi, khám phá mọi ngóc ngách, lắng nghe tiếng nói chân thật sâu thẳm từ bên trong. Thật khó diễn tả những cảm xúc mới lạ, hấp dẫn và độc đáo ấy thành lời, tôi chỉ có thể gửi lời cảm ơn chân thành đến Life Art đã cho tôi một không gian để trải nghiệm.” Mai Thúy An

Hotline: Phương 0985538854

Chưa bao giờ tôi thử…

Có bao giờ bạn nghĩ mình sẽ chạm lòng bàn tay vào một người bạn khác giới và nhìn thật lâu, thật sâu vào mắt của người đó ngay từ lần gặp đầu tiên? Không chỉ chạm lòng bàn tay, chạm cổ, chạm má  mà còn ôm thật chặt những người bạn mới gặp lần đầu…Không hỏi han, không trò chuyện chỉ im lặng và cảm nhận[superemotions file="/2012/02/29/life_art_khong_gian_dE1BB83_trE1BAA3i_nghiE1BB87m_252/icon_redface.gif" title="Redfaced / Embarassed"]! Tôi đã trao đi và nhận lại tất cả những cử chỉ nồng ấm đó không phải với một người mà là với nhiều người chỉ trong một buổi tối.

Chưa bao giờ tôi nghĩ mình có thể trao đi tất cả những cử chỉ gần gũi đó với một ai khác không phải là người thân của tôi. Nhưng tôi đã thử ôm một người khác, lắng nghe nhịp tim và hơi thở của người khác trong căn phòng mà người yêu tôi cũng đang ở đó. Nhưng tôi hoàn toàn không gặp lại những cảm xúc “thường thấy”. khi mà ngay lúc đó người yêu tôi cũng đang có những cử chỉ nồng ấm với những người con gái khác[superemotions file="/2012/02/29/life_art_khong_gian_dE1BB83_trE1BAA3i_nghiE1BB87m_252/icon_rolleyes.gif" title="Rolling Eyes"].

Tôi được tạo cơ hội để thử những điều chưa từng thử…

Chúng tôi không được làm quen với nhau bằng những lời giới thiệu về tên, tuổi, nơi sinh, nơi làm việc, sở thích…chúng tôi giao tiếp với nhau bằng cảm giác. Học cách quan sát, phán đoán, kiên nhẫn lắng nghe. Học cách gỡ bỏ những yếu tố kinh nghiệm, tìm cách thử khám phá, cởi mở để chấp nhận và thấu hiểu. Chưa thể nhớ hết tên nhau nhưng chúng tôi đã dám cùng nhau thử làm những điều “ngớ ngẩn”, “buồn cười”, “điên rồ”. Chúng tôi mang đến cho nhau một không gian thân thiện, không có sự khác biệt. Chúng tôi cảm thấy thú vị và được thư giãn.

Nhắm mắt! trên nền nhạc du dương, tôi được nhìn thấy tôi của 20 năm về trước: một con nhóc tóc ngắn, da đen, quần cộc, chân đất chạy dọc theo cánh đồng quê. Trong căn phòng tối có một cô bé đang ngồi khóc, khóc vì thất bại trong cuộc thi mà cô nhận được quá nhiều sự kỳ vọng. Một cô học sinh hân hoan sung sướng đang đi khoe với cô giáo chủ nhiệm là sẽ được theo học chuyên ngành truyền hình. Dường như có chút gì hơi ngông nghênh tại cô giáo từng khuyên cô học sinh đó chọn ngành khác vì chỉ tiêu ngành truyền hình ít mà lực học của cô không phải xuất sắc[superemotions file="/2012/02/29/life_art_khong_gian_dE1BB83_trE1BAA3i_nghiE1BB87m_252/icon_sad.gif" title="Sad"]. Khuôn mặt của những người bạn nối khố dần hiện ra, những buổi trưa hè trồn ngủ long nhong ngoài đồng với những câu chuyện không đầu không cuối[superemotions file="/2012/02/29/life_art_khong_gian_dE1BB83_trE1BAA3i_nghiE1BB87m_252/icon_mrgreen.gif" title="Green with Envy"], với những trò chơi tôi và lũ bạn ham mê không sợ sự kiểm duyệt của người lớn. Một con bé với quá nhiều những suy nghĩ, những ý tưởng khác thường và thường xuyên gặp phải sự phán xét của người khác. Hình như, từ lúc nào tôi đã quen sống dựa vào những kinh nghiệm và lời khuyên của người khác. Không bướng bỉnh cứng đầu, tìm mọi cách làm điều mình thực sự thích. Lâu quá rồi, bận rộn với công việc học hành, bận rộn với những lo lắng đời thường, trong căn phòng đó bản ngã của tôi được đánh thức. Quan tâm đến thực sự tôi muốn gì hơn là làm yên lòng người thân.Tôi thèm là tôi như lúc xưa.

Một cách nhẹ nhàng, dịu dàng cơ thể tôi chuyển động theo sự dẫn dắt của người khác. Tôi đã dám để có một người con trai mà tôi chưa kịp nhớ tên “chơi với các bộ phân trên cơ thể mình”_nguyên văn lời của anh Bảo khiêm_người hướng dẫn chúng tôi thực hành trải nghiệm. Cảm giác thật là “ thư thái”. Tất nhiên là trong phòng có rất đông người và các bạn không nên nghĩ đi đâu đâu nhé ^ ^. Một đứa con gái bướng bỉnh, thích tự lập, ghét bị phụ thuộc như tôi lần đầu tiên nhận ra rằng. “ Đôi khi đừng cố đi tìm cơ sở để xây dựng niềm tin, hãy thử làm theo trực giác để cho một ai đó dẫn dắt, tin tưởng tuyệt đối vào những điều mơ hồ, xa xôi”[superemotions file="/2012/02/29/life_art_khong_gian_dE1BB83_trE1BAA3i_nghiE1BB87m_252/icon_eek.gif" title="EEK"].

Tôi đã quá quen với việc viết tên mình bằng đôi tay, tôi lo lắng, băn khoăn không biết làm cách nào để viết tên mình bằng một một phận khác trên cơ thể mà không phải là tay. Tiếng nhạc vang lên, lắng nghe tiếng nhạc cơ thể tôi dần dần thả lỏng, tôi quên đi đôi chân không dài, quên đi cái mũi tẹt, quên đi cái bụng to…Tôi cảm thấy quanh đây tình yêu thương của bố mẹ, sự tự hào và niềm tin của bạn bè. Có cái gì đó thúc dục tôi bước và bước, xoay và xoay, nằm xuống và lăn. Những động tác đến với tôi một cách tự nhiên tôi thể hiện cái trán bướng bỉnh và cá tính mạnh mẽ như viên ngọc thủy phí trong chữ Thúy. Sự nhạy cảm và niềm khao khát bình yên trong hình ảnh người phụ nữ ngồi dưới mái hiên ở chữ An. Lần đầu tiên trong đời tôi say sưa tìm cách khoe cái tên Mai Thị Thúy An bằng một cách thức “điên rồ” đến như thế.

Không định kiến, không khuôn mẫu, không đánh giá, tôi được chấp nhận

Tôi khao khát được trải nghiệm để khám phá bản thân nhưng tôi thực sự chưa biết phải làm thế nào, nên bắt đầu từ đâu? Tôi tha thiết muốn sống thật với những cảm xúc mà từ trước đến nay vì định kiến tôi buộc phải cự tuyệt. Với hơn hai giờ đồng hồ, học cách gỡ bỏ cái tôi của bên ngoài được bao bọc, để kết nối với mọi người xung quanh và đặc biệt là kết nối với cái tôi lẩn khuất ở bên trong. Chúng tôi nhận ra rằng điểm chung nhất của chúng tôi là “chúng ta khác biệt”.

Hẹn một ngày gần nhất tôi sẽ đến với Life Art để trải nghiệm nhiều hơn nữa, để đối diện với chính tôi, khám phá mọi ngóc ngách, lắng nghe tiếng nói chân thật sâu thẳm từ bên trong. Thật khó diễn tả những cảm xúc mới lạ, hấp dẫn và độc đáo ấy thành lời, tôi chỉ có thể gửi lời cảm ơn chân thành đến Life Art đã cho tôi một không gian để trải nghiệm. Nếu bạn đã từng đến với Life Art hãy chia sẻ với những cảm xúc của tôi

Mai Thúy An