Đăng ký Trải nghiệm Miễn phí

trẻ em và người lớn

“.. Thật may mắn khi mình đã có cơ hội để lựa chọn Life Art trở thành một điểm dừng chân trong chuyến hành trình cuộc đời tuyệt vời này. Một buổi trải nghiệm miễn phí tại Life Art có thể mô tả như việc đi hai tiếng đàng học một sàng tự sướng cho bản thân…” Hoa Doha

Chắc chắn, mình sẽ quay lại Life Art để học tiếp những khóa học chính thức, để tiếp tục được phiêu, tiếp tục tìm ra những điều thú vị ngay trong chính bản thân mình. Để được cuồng, và điên, để được vứt hết cái sự nhút nhát cố hữu đi, trở thành 1 con người mạnh mẽ, tuôn trào. Trang Siêu Nhân

“Hẹn một ngày gần nhất tôi sẽ đến với Life Art để trải nghiệm nhiều hơn nữa, để đối diện với chính tôi, khám phá mọi ngóc ngách, lắng nghe tiếng nói chân thật sâu thẳm từ bên trong. Thật khó diễn tả những cảm xúc mới lạ, hấp dẫn và độc đáo ấy thành lời, tôi chỉ có thể gửi lời cảm ơn chân thành đến Life Art đã cho tôi một không gian để trải nghiệm.” Mai Thúy An

Hotline: Phương 0985538854

%Life Art Viet Nam Việt Nam Lớp học đặc biệt

Thoát xác!

Ngày hôm nay tôi đã đánh thức được phần nào bản ngã nguyên thủy của chính tôiQuestion Mark, tôi đã cảm nhận được thế giới quan của mình, nhớ về tuổi thơ với cánh đồng lúa bao la, với tiếng cười giòn tan Laughing Out Loud hồn nhiên thưở nhỏ, nhớ hồ hoa sen nhà bác tôi mà cứ mỗi mùa hoa nở, tôi lại cầm  đầu lũ bạn thân đi “hái trộm”, nhớ dòng sông Thương yên bình, nhớ con đường đến trường đất đỏ, nhớ da diết những kỉ niệm dù là bé mọn và nhớ đến cả những điều lớn lao tôi còn phải thực hiện phía trước. Trong tôi lúc này là khoảng tối yên lặng nhưng tôi thấy sáng rõ cơ thể mình, một cơ thể đang nhảy múa theo tiếng nhạcGreen with Envy, tan ra như đã từng tan trong đợt sóng của dòng sông quê nhà, tan ra, tan ra mãi rồi lại bất ngờ lên cao, hùng vĩ và réo rắt như vẫy gọi ước mơ của tôi, lí tưởng và hoài bão đang dần dần chìm đi của tôi thức dậy… Tôi thấy tiếng nhạc nhỏ dần rồi dứt hẳn! Mở mắt ra, tôi thấy mình đang ở lớp học “Thoát xác” của chị Phan Ý Ly, thuộc Trung tâm Life ArtCool

Lớp học này rất đặc biệt, dùng nghệ thuật để phát triển con người. Ngay từ cách đặt tên chị Ly đã chẳng muốn dùng những cái tên khô cứng như: phát triển trí tuệ cảm xúc… Đơn giản hơn, chị dùng từ ngữ gây sốc và gợi trí tò mò. Thoát xác để bạn khám phá bản thân bạn nhiều hơn, để bạn kết nối với chính cơ thể mình, biết bạn đang thật sự muốn gì, mong muốn điều gì thông qua âm nhạc và ngôn ngữ cơ thể, đánh thức chính những điều đó. Tôi đến lớp học vào lúc 7h00 tối, sau màn khởi động, chúng tôi lần lượt được hòa mình vào âm nhạc, lắng nghe, cảm nhận và phải viết tên mình bằng ngôn ngữ cơ thể của chính mình, ít nhất là vận dụng 3 bộ phận khác nhau trên cơ thể. Từ xưa đến nay, nếu nhìn bên ngoài thì tôi quả thực là  một đứa khuôn mẫu, luôn theo phong cách chính trị, bó mình và nhất là rất ít khi sử dụng ngôn ngữ cơ thể, trừ mắtEvil and Twisted. Cả người tôi là một khối cứng đờ vì lười luyện tập thể dục thể thao. Đến lúc này đây tôi cũng luôn tự hỏi mình: tại sao tôi lại bỏ lỡ những lớp học khiêu vũ, nhảy nhót ở trong suốt 4 năm đại học nhỉ? Năm nay là năm cuối, có lẽ vẫn chưa muộn… Nhưng tôi suy nghĩ như vậy chỉ là khi tôi đến với lớp học này. Tôi biết yêu cơ thể mình hơn, biết lắng nghe con người bên trong của tôi đang nói và dường như nó nói với tôi rất nhiều điều. Tôi phiêu theo nhạc, ở đó tôi nghe thấy giọng nói của tôi: hãy tiến lên phía trước, hãy sẵn sang và đi đi, đi theo lời gọi của trái tim. Tôi viết tên tôi, chữ Đặng Nhung với âm Đ là cái uốn mình ra phía trước, dẻo dai, mềm mại như dòng nước và gạch ngang trong chứ Đ là một ngôn ngữ khác của khuỷu tay. Tôi yêu cách thể hiện ấy, chữ Đặng Nhung tôi viết bằng cơ thể lên không khí phía trước không biết mỏi mệt. Tôi cảm thấy nỗi e thẹn, lo ngại ban đầu của mình biến đi đâu hết. Tôi có thể nằm, có thể quỳ gối, có thể lăn ra sàn, có thể vẽ  bằng lưỡi, bằng môi, có thể bằng tóc và nhất là tôi có thể làm gì tùy thích để mọi người hiểu: chỉ có 1 Đặng Nhung trên đời…Suprised

Ở lớp học này, có 1 vẻ đẹp khác: vẻ đẹp của sự say mêRazzberry! Bị cuốn hút bởi các bạn trong lớp hòa mình thật sự theo âm nhạc, thể hiện bản thân qua ngôn ngữ cơ thể. Phòng tối om, chỉ có 1 ngọn đèn chính giữa, các bạn tựa như những nghệ sĩ múa đương đại, múa vở kịch đẹp nhất của đời mình bằng ngôn ngữ cơ thể do chính các bạn sáng tạo ra. Không ai bị ngượng nghịu, ai cũng học cách kiểm soát cơ thể mình, thả lỏng cơ thể và tìm về với con  người đích thực của mình. Nếu như không học cách yêu thương bản thân trước tiên thì làm sao chúng ta có đủ sức khỏe, đủ năng lực, trí lực để yêu thương và hi sinh cho những cái lớn lao hơn?

Khi viết tên tôi, tôi hình dung về những ngọn núi, dòng sông,con đường quê  mình, tôi nghe cả tiếng gà gáy ban trưa, tôi thấy cả một cánh đồng hoa hồng trải ra trước mắt, tôi thấy cả tôi mệt mỏi và bi tráng nhưng không gục ngã. Từ trước đến giờ, chưa bao giờ tôi xâm nhập vào bản thân mình sâu đến thế? Cơ thể tôi vẫy gọi tôi, linh hồn phía trong tôi bảo tôi rằng: hãy tiến gần hơn nữa để đối thoại nhiều hơn nữa.Arrow Icon Âm nhạc, nghệ thuật đã kết nối tôi với chính mình một cách đơn giản và tuyệt vời nhất!

Tôi rất thích quan niệm của chị Ý Ly: chị Ly nói rằng trước tiên mình phải học cách chấp nhận mình và tha thứ cho mình, cảm thấy mình đáng được trân trọng và nâng niu. Mình không sống chỉ vì để ai đó đánh giá, mình yêu thương bản thân 1 cách sáng suốt, không mù quáng. Các bạn sẽ học được cách yêu thương, vui vẻ và hạnh phúc mỉm cười chỉ vì bạn là chính bạn, tự bằng lòng và sung sướng với mình trước đã chứ không phải sung sướng với nỗi đau khổ hoặc thất bại của người khác. Ở đây, sự ganh đua nhỏ nhen đã bị triệt tiêu hoàn toàn. Chỉ còn ở lại đó: âm nhạc, đèn sân khấu và con người đi tìm chính bản thân mình để hoàn thiện mình theo cách của mình, không bị giới hạn bởi quan niệm và định kiến!

Giờ phút khi viết xong note này, tôi mở nhạc, thoát xác lần nữa, nhìn lại chính mình và lấy lại năng lượng cho ngày mai bận rộn!

Đặng Nhung – phóng viên báo Tuổi Trẻ

© 2012, Life Art.

Quan tâm tới những bài tương tự? Hãy để Life Art gửi đến cho bạn!

Facebook