Đăng ký Trải nghiệm Miễn phí

trẻ em và người lớn

“.. Thật may mắn khi mình đã có cơ hội để lựa chọn Life Art trở thành một điểm dừng chân trong chuyến hành trình cuộc đời tuyệt vời này. Một buổi trải nghiệm miễn phí tại Life Art có thể mô tả như việc đi hai tiếng đàng học một sàng tự sướng cho bản thân…” Hoa Doha

Chắc chắn, mình sẽ quay lại Life Art để học tiếp những khóa học chính thức, để tiếp tục được phiêu, tiếp tục tìm ra những điều thú vị ngay trong chính bản thân mình. Để được cuồng, và điên, để được vứt hết cái sự nhút nhát cố hữu đi, trở thành 1 con người mạnh mẽ, tuôn trào. Trang Siêu Nhân

“Hẹn một ngày gần nhất tôi sẽ đến với Life Art để trải nghiệm nhiều hơn nữa, để đối diện với chính tôi, khám phá mọi ngóc ngách, lắng nghe tiếng nói chân thật sâu thẳm từ bên trong. Thật khó diễn tả những cảm xúc mới lạ, hấp dẫn và độc đáo ấy thành lời, tôi chỉ có thể gửi lời cảm ơn chân thành đến Life Art đã cho tôi một không gian để trải nghiệm.” Mai Thúy An

Hotline: Phương 0985538854

%Life Art Viet Nam Việt Nam Cớ gì Ta không sống thật sâu…

Đằng sau cánh cửa này là một thế giới khác, không có câu hỏi, không có phán xét… Chỉ có bóng tối dịu dàng khi tôi khẽ nhắm mắt lại, và tiếng nhạc da diết vang lên…Những cảm xúc như tuột khỏi sợi dây neo đậu, miên man lan đến tận đầu ngón tay tôi run rẩy…

“Hẹn  hò” với Lifeart vào tối thứ bảy se se lạnh, những từ khóa “sáng tạo”, “cuồng”, “thoát xác” vẫn đang mông lung trong tôi. Giữa những gương mặt xa lạ, ánh đèn được tắt bớt, âm nhạc vang lên…Những ồn ã của cuộc sống bên ngoài dường như dừng lại phía sau cánh cửa. Chúng tôi mỉm cười, nhìn vào mắt nhau, và căn phòng của Lifeart dường như trở nên bé nhỏ khi sự ấm áp lan tỏa từ ánh mắt mỗi người.

Tôi bước đi trong căn phòng, đôi khi nhắm mặt lại để cảm nhận tiếng bước chân của mọi người xung quanh, cảm nhận cái gió thật khẽ khi một ai đó lướt ngang qua tôi. Bỗng có lại cái cảm giác của một ngày cất xe máy, đạp xe đạp giữa Hà Nội ồn ào, gió lùa tóc rối, lặng lẽ ngắm nhìn một Hà Nội thật chậm rãi và yên ả đến lạ kỳ. Giờ đây, chúng tôi bước đi, chia sẻ với nhau khoảng không gian bé nhỏ, cảm nhận, và lắng nghe nhau…Tôi nhận ra một điều, nhỏ thôi, hãy cảm nhận tất cả bằng mọi giác quan của mình, và hãy kiên nhẫn, với mọi người, và với chính bản thân mình nữa.

Trong không gian ấy, tiếng nhạc dịu dàng êm đềm dễ kéo con người ta quay trở về với những hồi ức đẹp. Nhưng tôi dành thời gian nhìn lại nỗi băn khoăn xen lẫn xót xa đang đè nặng trong lòng mình. Để nó thoát ra, và nhâm nhi cái cảm giác nhoi nhói ấy, từng chút một…Khi thực hành lời chào bằng lòng bàn tay với một cậu bé mà có lẽ ít tuổi hơn tôi, ánh mắt vẫn còn vương chút trong trẻo ngây thơ, bỗng tự hỏi: Đã bao lâu không có được cái nhìn trong trẻo thế này, và đã bao lâu không có cái ôm ấm áp thế này, sự sẻ chia không toan tính thế này…Ngôn ngữ của cơ thể, đôi khi sâu sắc đến lạ kỳ, và hơi ấm từ người này truyền qua người khác, đôi khi có sức cứu rỗi mạnh mẽ đến lạ kỳ. Tôi bỗng nhớ đến một đoạn trong cuốn sách về đạo Phật mà tôi đã đọc rất lâu: Khi bạn ôm một đứa trẻ trong tay với tình thương và sự trìu mến, đứa trẻ sẽ cảm nhận được ngay và nó sẽ nín khóc. Nhưng đứa trẻ cũng sẽ cảm thấy ngay nếu ai ôm nó trong tay không phải bằng tình yêu mà bằng sự lạnh lùng, hời hợt. Mỗi đứa trẻ khi được sinh ra đã được tạo hóa ban cho khả năng cảm nhận cuộc sống qua ngôn ngữ cơ thể. Đáng tiếc khi lớn lên, chúng ta đôi khi lại quên mất món quà kỳ diệu ấy.

Lại một lần nữa nhắm mắt lại…tôi buông xuôi cảm xúc của mình, những xót xa, những băn khoăn, nghi ngại…để nó vỡ tung và quyện trong từng cử động của cơ thể. Tôi viết tên tôi, cảm nhận những chữ cái bay bổng trong không gian vô hình xung quanh, nhảy múa cùng tiếng nhạc. Giây phút đó, tôi ngừng phán xét bản thân mình. Bình thường hay bất thường, đúng hay sai…hãy để mọi nguyên tắc ngủ yên, vì tôi chỉ có thể hạnh phúc, khi được sống, được khóc, được cười như cái cách mà tôi đã từng. Vượt lên mọi phán xét, tôi muốn kiêu hãnh nói rằng: Tôi chính là cô gái ấy đấy.

Đôi khi, cũng cần nhắm mắt lý trí lại để cảm xúc dẫn ta bước đi như thế…

Đôi khi, cùng cần ôm một ai đó để chữa lành những khoảng trống trong lòng…

Đôi khi, cũng cần được “điên” để làm những điều ta chưa dám bao giờ…

Đôi khi, cũng cần “thoát xác”, để lặn xuống thật sâu, hay bay lên thật cao…để một lần không là chính TA hàng ngày, nhưng để là chính TA như ta muốn thế…

Nguyễn Thị Hồng Phượng

© 2012, Life Art.

Quan tâm tới những bài tương tự? Hãy để Life Art gửi đến cho bạn!

Facebook