Menu Đóng

Sân khấu và sự phát triển nhân cách

1. Sân khấu trong phát triển là một hệ thống các bài tập, trò chơi, và kỹ năng dựa trên sân khấu căn bản, để giúp mọi người phát triển tiềm năng của mình.

 

Sân khấu căn bản

2. Mỗi con người là một sân khấu

3. Sân khấu cùng tồn tại với người diễn viên và với khán giả, trong cùng một không gian và thời gian. Tất cả mọi người đều có khả năng cảm nhận tình huống và hình dung được mình trong tình huống đó.

4. Sân khấu căn bản có 3 yếu tố: Sân khấu chủ quan, sân khấu khách quan, và ngôn ngữ sân khấu

5. Tất cả mọi người ai ai cũng đều có khả năng đóng vai: để tồn tại, chúng ta bắt buộc phải tạo ra hành động, quan sát hành động đó và tác động của nó lên môi trường xung quanh. Đã là con người có nghĩa đã là một sân khấu: trong một người hiện diện cả vai trò khán giả (người quan sát) lẫn vai trò diễn viên (người tạo ra hành động). Đây gọi là Sân khấu chủ quan.

6. Khi con người tự giới hạn mình vào việc quan sát một vật, một con người, hoặc một không gian, tự ý thức được thời điểm và khả năng, sự cần thiết, cũng như niềm khao khát  được thể hiện lại sự quan sát đó, thì đó gọi là Sân khấu khách quan.

7. Tất cả loài người, trong cuộc sống hàng ngày của mình, đều dùng cùng một thứ ngôn ngữ mà một người diễn viên phải dùng trên sân khấu: giọng nói, cơ thể, chuyển động, sự biểu cảm; đó là ngôn ngữ sân khấu.

 

Sân khấu trong phát triển con người 

8. Sân khấu trong phát triển trao cho mọi người công cụ nghệ thuật để tự phân tích quá khứ trong bối cảnh hiện tại của mình, để rồi tự sáng tạo ra tương lại của mình mà không cần phải chờ đến thời khắc đó. Sân khấu trong phát triển giúp con người tìm lại thứ ngôn ngữ mình đã từng có –  chúng ta học cách sống trong xã hội này thông qua sân khấu. Chúng ta học cảm nhận thông qua các cảm xúc, học suy nghĩ thông qua việc phân tích, và học cư xử thông qua quá trình đóng vai.  ( We learn how to feel by feeling; how to think by thinking; how to act by acting). Sân khấu trong phát triển – là một sự tập dượt cho thực tế.

9. Những người cần phát triển là những cá nhân hoặc nhóm người mà quyền được đối thoại của họ bị tước đi bằng cách này hay cách khác, về mặt xã hội, văn hoá, chủng tộc, giới tính..v.v

10. “Sự đối thoại’ được định nghĩa là sự tự do đàm luận với người khác, với tư cách cá nhân hay tập thể, là sự tham gia vào xã hội con người một cách công bằng, là sự tôn trọng điểm khác biệt và được tôn trọng.

11. Sân khấu trong phát triển được dựa trên nguyên lý rằng tất cả các mối quan hệ con người cần được mang tính đối thoại: giữa đàn ông với đàn bà, giữa các dân tộc, các nhóm người, các quốc gia.. tất cả cần có đối thoại. Trong thực tế, tất cả các cuộc “đối thoại” đều có xu hướng trở thành “độc thoại”, gây ra những mối quan hệ bất bình đẳng. Nhìn vào thực tế này, nguyên lý chính của Sân khấu trong Phát triển là giúp phục hồi lại các cuộc đối thoại giữa con người với nhau.

 

Sân khấu Diễn đàn — Cũng như âm nhạc là sự sắp đặt của âm thanh trong một khuôn khổ thời gian, thì sân khấu là sự sắp đặt của các hành động của con người trong không gian và thời gian. Sân khấu, do đó, chỉ là sự giả thiết chứ không phải là hiện diện của thực tế xã hội. Sân khấu diễn đàn đưa ra một tình huống hoặc một vở kịch, mà trong đó chắc chắn phải có một hoàn cảnh mà đối tượng trong thực tế thường lúng túng không biết làm thế nào để giải quyết, hoặc thường thất bại. Khán giả khi đó sẽ được mời để thay thế đối tượng này, và thể hiện bằng hành động trên sân khấu tất cả những cách giải quyết, ý tưởng, chiến lược có thể.  Những diễn viên khác sẽ diễn theo sự phản ứng của nhân vật mình khi ở trong tình huống mới (ứng tác), làm sao để theo sát nhất và chân thành nhất với các khả năng tình huống này trong thực tế.  Tất cả khán giả đều có quyền như nhau để can thiệp và diễn ý tưởng của mình. Sân khấu diễn đàn là một đợt tổng duyệt tập thể cho sân khấu cuộc đời.

 

Sân khấu dùng hình ảnh (tượng) –Ngôn từ chỉ là những dòng ngoằn nghoèo chúng ta viết trên cát, là âm thanh chúng ta thả vào không khí. Chúng ta chỉ hiểu được ý nghĩa của từ mà chúng ta nói ra khi trong chúng ta tràn đầy cảm xúc, sự khao khát, và ý tưởng, nhưng chúng ta không thể biết người khác tiếp nhận ngôn từ đó như thế nào. Sân khấu dùng hình ảnh (tượng) là một loạt kỹ năng cho phép người ta giao tiếp với nhau thông qua hình ảnh và không gian, mà không qua ngôn từ.

 

Tính nghệ thuật trong “sân khấu vì sự phát triển nhân cách”: Không cứ phải là nhà thơ thì mới được làm thơ, nhưng bất cứ ai làm thơ đều có thể gọi mình là thi sỹ. Sân khấu trong Phát triển hướng tới phát triển tiềm năng của cộng đồng. Chúng ta không bảo họ phải làm thế nào, mà cố gắng giúp họ khám phá hoặc sáng tạo xem họ muốn làm như thế nào, bằng cách của mình.. Cách thể hiện bao gồm: Ngôn từ (thơ, chuyện kể..); Hình ảnh (tượng, đồ vật tượng trưng, ảnh, tranh vẽ..); Âm thanh (tạo ra các nhạc cụ bằng những gì gần gũi nhất với cuộc sống hàng ngày), và Nguyên tắc đạo đức (thảo luận về những tình tiết đặc biệt trong đời sống con người khi giá trị đạo đức cần được đem ra đo lại, phân tích các giá trị đó, với mục đích kích thích suy nghĩ và thảo luận về những lựa chọn, có đạo đức hoặc không.

Các trò chơi: – tất cả các giác quan, xúc giác của chúng ta, và cả khả năng cảm nhận và lý giải.. thường trở nên bị máy móc do những việc lặp đi lặp lại của cuộc sống thường ngày. Chúng ta có xu hướng trở nên thiếu sáng tạo, chấp nhận thực tế như nó phải thế, thay vì có nhu cầu thay đổi nó. Các trò chơi giúp cho chúng ta thực sự cảm nhận, nhìn, nghe.. bản chất sự việc.

 

Nguồn: http://www.theatreoftheoppressed.org/

Life Art lược dịch

Gửi phản hồi

Related Posts

0987567168